T4. Th9 18th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Truyện tranh TÔI SẼ ĐỢI CẬU NĂM 1999

9 min read
Hãy chắc chắn chuẩn bị khăn giấy sau khi coi tác phẩm này. Hai đứa trẻ mồ côi cùng sưởi ấm cho nhau trong thế giới lạnh lẽo ở cô nhi viện. “Tớ sẽ mãi mãi bảo vệ cậu, vì trên thế gian này chúng ta không ai còn người thân”.

Hãy chắc chắn chuẩn bị khăn giấy sau khi coi tác phẩm này. Hai đứa trẻ mồ côi cùng sưởi ấm cho nhau trong thế giới lạnh lẽo ở cô nhi viện. “Tớ sẽ mãi mãi bảo vệ cậu, vì trên thế gian này chúng ta không ai còn người thân”.

Tên khác: I Will Be Waiting for You in 1999

Tác giả: D.Jun

Thể loại: Học đường, tình cảm anh em gia đình nhẹ nhàng, He.

Độ dài: 34 chap

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn đọc: http://www.nettruyen.com/truyen-tranh/toi-se-doi-cau-nam-1999

Đây là câu chuyện xoay quanh ba cậu bé mồ côi có những hoàn cảnh sống khác nhau và tính cách cũng không hề giống nhau:Ming Qi, Shiyi và Xiao Ming.

Lúc đầu, tôi nghĩ đây là bộ truyện yaoi (truyện tình cảm nam nam), nó cũng xếp trong thể loại yaoi ở rất nhiều trang web, tuy nhiên khi thật sự đọc và hiểu thì chắc chắn rằng đây không phải là truyện yaoi, truyện tranh TÔI SẼ ĐỢI CẬU NĂM 1999 chỉ là một bộ truyện nhẹ nhàng về tình cảm gia đình, bạn bè, những sóng gió trong cuộc sống và cách mà ba nhân vật trong truyện đi ra khỏi bóng tối của chính mình.

Câu chuyện bắt đầu khi cả ba cùng sống trong viện mồ côi lúc còn nhỏ. Cả ba có ba tính cách và hoàn cảnh khác nhau. Ming Qi là một cậu bé nhút nhát, thiện lương, tốt bụng, được các cô trong viện yêu thương nên cậu bé trở thành đối tượng bị bắt nạt. Shiyi là cậu bé tính cách lạnh lùng, cách biệt với mọi người, khó chịu không thèm nói chuyện với ai trong viện, đây có thể là do sự cố động đất phát sinh lấy đi mạng sống của ba mẹ Shiyi. Xiao Ming là cậu bé xấu tính, là đứa trẻ đứng đầu bắt nạt Ming Qi.

Cả ba sẽ chẳng liên quan nhau nếu không nhờ tính cách của Ming Qi. Sau sự cố trong nhà trẻ, cả ba dường như hợp lại mà chơi với nhau. Sau này, Ming Qi về sống với thầy của mình, Shiyi được đôi vợ chồng hiền lành nhận nuôi, Xiao Ming cũng được một gia đình giàu có nhận về. Cuộc sống của họ sẽ thật hạnh phúc, thật mãn nguyện, nhưng sự thật thì sao?

Thoát khỏi cô nhi viện, bước vào cánh cửa mới để đón chờ một tương lai đẹp ư? Cuộc sống không dễ như vậy. Cả ba đều gặp khó khăn trong việc sống và hòa nhập vào đời. Cậu bé Ming Qi vẫn bản tính hiền lành, có thể vì Ming Qi lúc nào cũng cười, vui cũng cười, buồn cũng cười nên các bạn trong lớp đều bắt nạt cậu. Nhưng cậu bé đã lớn, không còn ngây ngô như lúc xưa, cậu bé biết bản thân phải tự đứng lên trên đôi chân của mình, biết rằng bản thân đừng gây phiền hà cho người khác nên dấu hết trong lòng. Vì lo cho cậu mà thầy cậu còn không chịu kết hôn với người yêu nên hai người thường xuyên có mâu thuẫn. Ming Qi là một thiếu niên rất nhạy cảm, không hiểu sao tôi nhìn nụ cười của cậu mà đau lòng, tim nhói lên từng chút như thể tương lai còn nhiều điều đang đợi cậu chiến đấu vậy. Nụ cười của Ming Qi khi phải cố gắng vui vẻ lúc biết bản thân là kẻ phiền nhiễu thật đáng thương, một cậu bé mới lớn thôi, chỉ cần chút bụi đời rất dễ dàng bị tổn thương. Nhưng có lẽ tính cách ấy vừa đáng quý lại đáng trách, có chút mềm yếu nhưng lại xoa dịu nổi lòng cho hai người bạn của mình.

Shiyi từ nhỏ đã khá lầm lì khó tính, lớn lên tính cách mới thu lại một ít nhưng vẫn rất nghiêm túc. Từ nhỏ bị ám ảnh bởi động đất và cái chết của ba mẹ nên cuộc sống của Shiyi cũng không được mấy thuận lợi. Nếu không gặp Ming Qi thì Shiyi khi nào mới nở nụ cười? Mà nụ cười của đứa trẻ này cũng mang theo nét bất cần đời đầy tồn thương, không giống nụ cười gượng của Ming Qi. Sau này, khi ba mẹ nuôi nhận về, vì tính cách kia mà gia đình không thật sự thân mật, dù ba mẹ hiền lành yêu thương cậu nhưng vẫn luôn bị thứ gì đó vô hình ngăn lại sự thân thiết vốn nên thành lập. Cuối cùng, để thoát khỏi bóng tối của bản thân, mới 17 tuổi cậu đã đến khu động đất để tình nguyện giúp đỡ người bị chết do động đất.

Người cuối cùng, Xiao Ming – người vừa đáng thương vừa đáng ghét. Tính cách của Xiao Ming đúng là có chút thẳng thắng, lúc nào cũng gắn bộ mặt cười đáng đánh đón lên mặt, nhìn như thể một cậu công tử sống trong nhà giàu được hưởng cuộc sống sung sướng của vương tử, nhưng cậu lại là người bi thảm nhất. Ít nhất Ming Qi sau này còn về sống với mẹ ruột, còn Xiao Ming từ khi bắt đầu đến trưởng thành, dường như con đường của cậu bé bước đi đều phải tự chọn lấy, buồn đau khổ nhục đều cắn răng chịu đựng không nói với bất cứ ai. Xem cách cậu bé nói chuyện với hai người kia, cậu bé chưa từng lộ ra bộ mặt và câu chuyện của chính mình. Nhưng vì vậy mới khiến người khác phải yêu cậu nhiều hơn, Xiao Ming đáng được hạnh phúc hơn bất cứ ai, chưa kể đến người ba nuôi kia chỉ coi cậu như một công cụ để người khác đánh giá nhân phẩm của mình, sao không bi ai kia chứ? Nếu trước đó không cho cậu hi vọng thì đã đành, nhưng nay cậu bé giữ sự vui vẻ và chờ mong đến tương lai bao nhiêu thì thất vọng đau khổ bấy nhiêu. Đứa trẻ này sẽ nghĩ gì khi chính tai nghe được dự định và toan tính của ba mẹ yêu dấu của mình? Đứa trẻ này hẳn phải đau khổ lắm khi hằng ngày sống trong ánh mắt thất vọng và chán ghét của người cha? Đứa trẻ này hẳn phải mạnh mẽ lắm khi nằm trên giường bệnh nói rằng bản thân không sao khi chính bố mình đẩy cậu ta vô bệnh viện chỉ vì nói với bạn bè làm ăn của ông rằng ông thiện lương…

Quá nhiều thứ khó mà tin được nhưng bạn đọc, bạn sẽ phải nuốt nước mắt để mong chờ tương lai của ba đứa nhỏ.

Tương lai luôn là thứ mờ ảo xa xôi, bạn hãy quý trọng những gì bạn đang có, nó rất quý bấu. Khi bạn mất đi mới ngỡ ngàng nhận ra bản thân đã khắc nghiệt ra sao với hai chữ hạnh phúc. Vì hạnh phúc rất đơn giản, bạn cười, bạn bạn cười, gia đình bạn cười, là được.

Nhìn Ming Qi khi thấy mẹ mình ngã, không phải cậu sợ hãi sao? Lúc Shiyi nhận ra mình nên yêu thương bố mẹ hơn khi nhìn họ đón mình ở bãi gần khu động đất sao? Và Xiao Ming, tôi nghĩ rằng, cuối truyện khi cậu đi nước ngoài, bóng lưng và ánh mắt của bố nuôi cậu chắc là có chút tiếc nuối và hối hận nhỉ? Tất cả nói với ta rằng, không có gì hơn chấp nhận hiện tại, quý trọng nó và sống tốt nhất có thể.

Truyện kết thúc, có thể gọi là HE vì mỗi người đã tìm được con đường của bản thân. Không có cặp nào như tôi nghĩ sẽ sinh ra, chỉ có tình bạn quan tâm nhau và giúp đỡ nhau trong khó khăn hoạn nạn. Kết đấy không khiến tôi khó chịu nhưng vẫn không thể cam lòng. Vì quá nhanh, chưa hoàn toàn xoa dịu được cơn nhói trong tim trong xuyên suốt bộ truyện mình theo dõi, tôi hi vọng sẽ có nhiều hơi thở hạnh phúc trong truyện hơn, vì trong này chỉ toàn cảm giác tiếc nuối và âm u là nhiều.

Dù sao, đây cũng là bộ truyện hay đấy! Chúc các bạn xem truyện vui vẻ nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may have missed

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.