Review: (Doraemon) LỜI TẠM BIỆT NƠI CỬA SỔ

Doraemon là câu chuyện vô cùng quen thuộc xoay quanh cậu bé Nobita và chú mèo máy thông minh Doraemon, đó là những kinh nghiệm, những bài học, những khám phá mà bất cứ trẻ em nào cũng phải đối mặt. Đây là câu chuyện về LỜI TẠM BIỆT NƠI CỬA SỔ cảm động và đầy nhân văn, chỉ vổn vẹn ba mươi phút nhưng thấm đẫm tình người. Hãy cũng nghe review nhé!

Tác giả: Fujiko Fujio

Thể loại: Phim hoạt hình Doraemon

Tập: 340

Tình trạng: Đã hoàn

Nguồn xem: https://www.youtube.com/watch?v=kEw7U-_q9vY

Doraemon là câu chuyện vô cùng quen thuộc xoay quanh cậu bé Nobita và chú mèo máy thông minh Doraemon, đó là những kinh nghiệm, những bài học, những khám phá mà bất cứ trẻ em nào cũng phải đối mặt. Đây là câu chuyện về LỜI TẠM BIỆT NƠI CỬA SỔ cảm động và đầy nhân văn, chỉ vổn vẹn ba mươi phút nhưng thấm đẫm tình người. Hãy cũng nghe review nhé!

Hoàn cảnh bắt đầu câu chuyện là khi cậu bé Nobita hậu đậu bị chính mình làm cho mình bị thương, nên ngồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ với khuôn mặt tiếc nuối. Mà bạn mèo máy khi đi vào, nhin người đang thẩn thờ cộng với cái tính lười nhát sẵn có của Nobita, Doraemon liền gân cái cổ không có của mình mà ầm ỉ một trận Sau đó phát hiện hôm nay cậu bị thương nên xấu hổ vô cùng mà hối tội bằng cách tặng Nobita một bảo bối thần kỳ mang tên ” Máy thay đổi phong cảnh ngoài cửa sổ”.

Đây là bảo bối chỉ cần bấm địa chỉ, xác định điểm cần đến và bấm nút là cửa sổ phòng Nobita sẽ gắn kết với cửa sổ của tất cả mọi nơi trên thế giới, từ nhật bản ra thế giới, từ lòng đất lên không trung, từ miền núi xuống buôn tàu, mọi thứ xinh đẹp và kỳ diệu cứ thế hết lần này đến lần khác xuất hiện rồi biến mất, thú vị đến nỗi hai cậu nhóc Nobita và Doraemon không ngừng chuyển tới chuyển lui để tìm hiểu.

Cuộc phưu lưu gần như bị dừng lại khi từ cửa sổ phát hiện tình cảm và hoàn cảnh của Hidaki – một chàng trai thật thà đang gánh chịu sức nặng của gia đình, phải lên thành phố kiếm sống trang trải cuộc sống. Đó là thời khắc tạm biệt Momoe – người Hidaki thích, nhưng tiếc rằng Momoe lúc đo đi vắng, cả hai lướt qua nhau, có thể chẳng thể nào giao nhau trên con đường gọi là cuộc đời.

Câu chuyện ấy lại được một Nobita tốt bụng ngốc nghếch không thể nào quên, không ngừng buồn thay anh chàng không may mắn. Thấy thế, Doraemon liền dùng cánh cửa thần kỳ đi đến nhà của Momoe, giúp chị ấy nhìn thấy lời từ biệt từ anh.

Mà Hidaki, bước đi lúc nhanh lúc chậm như chực chờ điều gì đó sẽ xuất hiện như kỳ tích, bóng dáng cô đơn như cái cây không lá bơ vơ nơi cực lạnh miền bắc, thấy thương vô cùng. Tôi mới nhận ra, đời người, có rất nhiều hoàn cảnh khác nhau, họ đều phải sống và cố gắng vì người thân, họ phải buông bỏ nhiều thứ để lựa chọn thứ phù hợp nhất. Cuộc sống tàn nhẫn như vậy đấy

Cảnh người mẹ đưa tiễn, giao vài khoai lang chiên cho con trai đi đường thật khiến bất cứ người con nào đều thấy ấm lòng, thật sự muốn nhào về ôm ngay mẹ mình, nói với mẹ con yêu mẹ vậy. Mẹ của Hidaki còn không ngừng nhét tiền vào người anh, dù gia cảnh khó khăn, nhưng tình thương của mẹ sao lại không có, tình yêu ấy lớn đến mức có thể bao bọc tất cả đứa con dưới đôi cánh của mình. Còn cậu em, tuổi nhỏ ham ăn, nhưng cực hiểu chuyện, cậu nguyện đưa khoai lang cậu thích nhất mà ngày thường cũng khó có ăn giao luôn cho anh trai, chỉ mong anh được bình an.

Nó làm lòng tôi vừa ấm vừa xót, lời muốn thốt ra bao nhiêu lại bất chợt dừng lại để miêu tả cảnh này.

Thật sự, Doraemon nói đúng, chuyện của mỗi một người đều có, trên thế gian này chuyện buồn sao không nhiều? Nhưng có thể quản sao? Có thể giúp gì? Giúp chỉ có thể giúp được một ít, nhưng họ đều phải tự đi trên đôi chân của mình, vì họ đã trưởng thành, trách nhiệm phải gánh vác kia họ phải nhận.

Tôi cứ ngỡ đã hết, đời bạt bẽo không cho một cái kết đẹp nhưng bỗng dưng từ trên cửa sổ tàu lửa, tôi thấy một chiếc xe chạy theo, từ quê chạy đến đường ga, băng qua nhiều khó khăn, chạy kịp tốc độ của tàu, Momoe và anh trai xuất hiện, nói lời từ biệt với người nồi trong xe. Có lẽ, những lời ấy sẽ giúp Hidaki trong tương lai, để Hidaki có thể chịu đựng và thành công quay về. Có lẽ, là chuyện của mấy năm về sau…

Điều đó nói lên điều gì? Không phải bảo bối đều có thể hô biến mọi vật, bản chất là ở hành động con người. Nếu Hidaki không chấp nhận buông bỏ mọi thứ mà đi đến nơi xa lạ, nếu người mẹ và em trai không tốt, nếu Momoe chỉ là một cô gái không có can đảm, thì chắc chắn sẽ không có câu chuyện này.

Hành động chứng minh mọi điều. Hãy hành động đúng và lựa chọn theo con tim mách bào.

Nobita và Doraemon có thể nhúng tay quá nhiều đối với người không quen, nhưng đây là lòng thương người, đứa trẻ mà, yêu ghét rõ ràng, và cũng không suy nghĩ sâu xa như người lớn, thế giới trẻ con đơn giản đến đáng yêu. Mà cách can điệp này quá ít, chỉ là chất xúc tác nhẹ, bởi vì có lẽ sâu trong tim họ đều biết, bản thân không giúp được gì, nhưng điều mình nên làm phải làm, để sau này không còn hối hận.

Phim hoạt hình rất hay và ý nghĩa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *