T3. Th12 10th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Ngôn tình VẬY KHÔNG CẦN RỜI KHỎI ANH

8 min read
Lần khẳng định cuối cùng, đây là một câu chuyện tình vừa sủng vừa ngọt vừa đáng yêu lại vừa có nhiều cảm xúc khác như tình yêu, tình bạn, tình thân. Tất cả thật sự tạo nên một khung cảnh vô cùng chân thật cho câu chuyện.

Tác giả: Nam Thư Bách.

ThànhThể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Sủng, HE.

Số chương: 70 chương & 7 phiên ngoại/

Nhân vật chính: Dung Tự & Nghê Ca .

Tình trạng; Hoàn thành.

Giá bìa; Chưa phát hành.

Nguồn đọc: https://truyenfull.vn/vay-khong-can-roi-khoi-anh/

Nữ nhân vật chính – Nghê Ca, vì tuổi nhỏ rất thường xuyên đổ bệnh, cơ thể ốm yếu nên được gia đình đưa đến Phương Nam để điều dưỡng thân thể. Tính cách mềm mại, dịu dàng, như một chú cừu nhỏ đáng yêu dù xù lông cũng khiến người khác cảm thấy cực kỳ cực kỳ muốn nựng một phát, ôm ôm hai phát. Đương nhiên ý nghĩ biến thái này chỉ có của nam chính Dung Tự thôi.


Trước khi trải qua thời gian chống chọi với thân thể yếu ớt mà gió thổi cũng muốn bay xa kia, Nghê Ca đã trải qua cuộc sống bám đuôi đầy thú vị với anh trai nhà bên Dung Tự, mặc kệ anh nhăn nhó, cầu nhầu, khó tính, nóng nảy, hay mắng chửi người, kiêu căng ngạo mạn, Nghê Ca nhỏ nhỏ vẫn một mực không thèm để ý mà suốt ngày một tiếng Dung Tự, hai tiếng Dung Tự, ba tiếng Dung Tự, gọi đến nghiền, theo đuôi cũng đến cấp bậc thượng thừa mà cậu nhỏ Dung Tự cũng cảm thấy bó tay với cục bông mềm như bông sau lưng mình.


Đến khi sinh bệnh, có ông thầy bói đi ngang qua, phán rằng phải cho Nghê Ca lúc này chỉ mới sáu tuổi “âm dương hòa hợp” mới có thể sống lâu, vượt qua gian truân bệnh tệt triền miên mà đi về miền cực lạc sớm. Lúc ấy, chả ai đem lời nói kia đặt trong lòng, thế mà bạn nhỏ Dung Tự ngốc nghếch nhảy vô hô hào muốn làm “vị hôn phu” của cô gái nhỏ, luôn miệng nói với mọi người cô là vị hôn phu nhỏ nhà họ Dung, dùng cả lý do này đi từ chối mấy em gái khác đi tỏ tình.


Phải nói rằng, tính cách Dung Tự đúng là khẩu thị tâm phi, muốn một đằng mà lời ra khỏi miệng lại một nẻo, nên nhiều tình huống nảy sinh rất là bất đắt dĩ khiến cho loạn hết cả lên, nhưng anh vẫn rất ôn nhu và ấm áp. Dung Tự đối với mọi người xung quanh không hề quan tâm, kiểu bất cần đời, trong mắt anh chỉ có cô, và dường như tất cả sự kiên nhẫn cũng như quan tâm của anh chỉ thuộc về độc nhất người con gái nhỏ bé đáng yêu kia


Từng cử chỉ, từng lời nói có chút vụng về của anh lại có thể an ủi Nghê Ca đang trải qua đau khổ, giúp cô mạnh mẽ bước tiếp trên con đường dài không thật sự bằng phẳng. Mà không, Dung Tự đã chạy trước cả cô, thẳng thắng mạnh mẽ diệt gọn hết những chông gai trên đường, để cô có thể nhẹ nhàng bước đi.


Tính cách của cả hai quá đối lập, một người mềm mại như chú cừu non nhỏ, dù xù lông cũng khiến người khác thấy đáng yêu. Một kẻ thì chỉ được cái đẹp trai và hơi thông minh, lúc nào cũng nóng nảy, đặt tôn nghiêm đàn ông gì gì đó rất lớn, chả thể nhường nhịn ai. Vậy mà họ lại nảy sinh những cảm xúc kỳ lạ với nhau, khi bắt đầu có chút bỡ ngỡ nhưng rồi họ mạnh dạn chấp nhận và yêu thương nhau.


Tôi thích cách cả hai tiến bước, anh chấp nhận vì ước mơ của cô mà lùi bước, ở quê nhà chờ cô 3 năm. Cô cũng chấp nhận những nguy hiểm anh gặp phải, để anh một lần nữa bay theo giấc mơ về bầu trời của bản thân. Làm những gì bản thân cần làm, mơ ước những cái cần thực hiện, và yêu người mình yêu. Dù sợ hãi, dù không muốn, vẫn âm thầm nuốt nhưng cay đắng và nhớ nhung, thành toàn cho người mình yêu. Đó mới thật sự gọi là YÊU.


Dù có nhiều hiểu lầm: Vì sao thư cô gửi hàng năm cho anh đều không có hồi âm? Vì sao anh không liên lạc hay gặp cô khi nhập quân đội? Tại sao anh khôn trở về tìm cô? Tất cả, những gì Dung Tự phải trải qua cũng rất gian truân, nhưng anh vẫn dùng bộ mặt bất cần đời và có chút bắt nạt cô bâng quơ đi tất cả, nhẹ nhàng bỏ qua những gì anh cảm thấy khổ sở, chỉ vì muốn Nghê Ca đừng buồn. Nghê Ca cũng có những hành động nhỏ bé mà khi anh nhận ra, lòng đã nhũn như cháo từ khi nào.

Nữ chính không hề quá mềm yếu đâu nên mọi người không cần kỳ thị, cô là một con cừu, những là một chú cừu biết xù lông và biết đánh trả những kẻ bất lợi cho mình. Bởi vì lúc nhỏ, cô đã trải qua vài chuyện buồn khi có tấm lòng tốt vô bề bến, để rồi nhận ra, lòng tốt cũng phải đúng chỗ đúng người. May là, lúc ấy, Dung Tự đã lôi tên cặn bã kia đi đánh bầm dập trả thù cho em gái nhỏ.


Ngoài những nhân vật phụ tô điểm cho câu chuyện, Cặp Mạnh Viện và Tưởng Trì càng đáng yêu chả kém nhân vật chính, chỉ là hơi bị ít đất diễn, nhưng siêu đáng yêu nhé.


Nói tiếp về tình cảm gia đình, lúc đầu có chút trách bố mẹ của Nghê Ca, suốt ngày nhiều là công việc, luôn sắp xếp cuộc đời của Nghê Ca mà chưa từng hỏi ý kiến cô, lúc nào cũng tự cho là đúng là nói cô như thế này mới tốt như thế kia mới tốt, dù cô ủy khuất đi mét bố mẹ nhưng chỉ có thể ngậm miệng nuốt nước mắt mà chống đỡ quãng thời gian khó khăn lúc tiểu học. Trách mẹ cô vì giấc mơ của mình mà sắp đặt cho con gái. Nhưng về cuối truyện, tôi mới biết được rằng, bố mẹ nào mà chẳng thương con, chỉ là họ không biết cách mà thôi. Khi phát hiện, bố mẹ cô đã xin lỗi cô, đã ôm cô chúc cô hạnh phúc.

Lần khẳng định cuối cùng, đây là một câu chuyện tình vừa sủng vừa ngọt vừa đáng yêu lại vừa có nhiều cảm xúc khác như tình yêu, tình bạn, tình thân. Tất cả thật sự tạo nên một khung cảnh vô cùng chân thật cho câu chuyện.


Tác giả quả thật rất thành công với giọng văn hài hước nhưng vẫn truyền tải được sự bi thương, sự bất lực cũng như tiếc nuối của từng nhân vật. Tính cách xây dựng không bị trùng lập nhiều, dễ dàng nhận diện mọi người trong câu chuyện, hành văn khá mạch lạc và chi tiết.


Nói chung, đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay! Đọc rất thích đấy. Bạn đừng chần chừ, tôi khẳng định rằng đây là một cuốn rất hay và đáng đọc.


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.