Review: Ngôn tình NGỰ YÊU

Tôi muốn dùng một phút để bình tâm lại khi đã khép lại lời kết của bộ truyện NGỰ YÊU. NGỰ YÊU khiến cho tôi vừa đau đớn vì những gì nhân vật phải chịu đựng, vừa vui vẻ vì những khoảng khắc ngây thơ hiếm gặp khiến người đọc cảm thấy ấm lòng theo lời kể của tác giả, cũng rất tức giận vì những tham lam vượt quá tầm của con người. Câu chuyện khiến cho người khác phải suy ngẫm, rất hay, thứ tình yêu mà nữ chính dùng hết cả tính mạng để bảo vệ kia làm tôi phải ngưỡng mộ.

Tên khác: NGỰ YÊU KÝ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Ngôn tình, huyền huyễn, cổ đại, ngược, HE.

Nhân vật chính: Trường Ý & Kỷ Vân Hòa

Độ dài: 118 chương

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn đọc: https://truyenfull.vn/ngon-tinh-ngu-yeu-ngu-giao-ky/

Tôi muốn dùng một phút để bình tâm lại khi đã khép lại lời kết của bộ truyện NGỰ YÊU. NGỰ YÊU khiến cho tôi vừa đau đớn vì những gì nhân vật phải chịu đựng, vừa vui vẻ vì những khoảng khắc ngây thơ hiếm gặp khiến người đọc cảm thấy ấm lòng theo lời kể của tác giả, cũng rất tức giận vì những tham lam vượt quá tầm của con người. Câu chuyện khiến cho người khác phải suy ngẫm, rất hay, thứ tình yêu mà nữ chính dùng hết cả tính mạng để bảo vệ kia làm tôi phải ngưỡng mộ.

Câu chuyện bắt đầu với dòng hồi tưởng của cô gái bị giam lỏng. Lý do nàng bị giam tại đây? Người đàn ông vừa xuất hiện là ai? Tại sao giam lỏng nàng lại như chăm sóc nàng? Thật là một cảnh tượng kỳ lạ, nhưng ký ức sáu năm bắt đầu hiện lên…

Mở đầu câu chuyện là hoàn cảnh một con giao ngư bị phong ấn mạnh mẽ trong cái hòm đen với nhiều sợi xích quay quanh và lá bùa dán khắp nơi. Con giao ngư được Thuận Đức công chúa cao cao tại thượng đem nhốt vào đưa đến Ngự Yêu Cốc nhằm thực hiện ba yêu cầu: có thể nói chuyện, có chân đi và phục tùng nàng ta vô điều kiện.

Ngự Yêu Cốc là chỗ nào? Nơi mà hàng trăm hàng ngàn con quái vật được đưa đến nhằm hàng phục thực hiện một mục đích nào đó. Bất cứ quái vật nào bị đưa đến nhẹ thì đánh mấy phát rồi phục tùng, nặng thì chết vì kiêu ngạo không tuân. Nơi đây gần như là địa ngục của quái vật. Nữ chính Kỷ Vân Hòa chính là Ngự Yêu Sư của Ngự Yêu Cốc.

Kỳ Vân Hòa trời sinh hai mạch, phàm là người sở hữu hai mạch đều có thể trở thành Ngự Yêu Sư, phụ mẫu vì dẫn theo nàng chạy trốn nên bị giết chết, sau đó đem đến Ngự Yêu Cốc nuôi lớn, trở thành hộ pháp. Lúc nhỏ, nàng cũng là một cô gái nghịch ngợm ngây thơ, yêu đi theo sau lưng sư huynh chơi đùa lại biến thành cái dáng vẻ trầm mặc ít cười như hiện tại. Ai cũng nghĩ Lâm Thương Lan – cốc chủ Ngự Yêu Cốc yêu thương đứa con trai và con gái nuôi của mình , nhưng không ai hay, hai đứa bé ngây thơ này đã bị hủy hoại dưới đôi bàn tay của chính cha chúng. Lâm Thương Lan hạ độc Kỳ Vân Hòa, khiến nàng đau đớn bao nhiêu năm, phải làm những chuyện mà Lâm Thương Lan không làm trong bóng tối, bắt buộc nàng làm những điều nàng không muốn. Ước mơ duy nhất của Kỳ Vân Hòa có lẽ là được tự do, thoát khỏi Ngự Yêu Cốc đầy rẫy âm mưu này, ngao du tứ hải, vui vẻ mà hưởng thụ hạnh phúc giản đơn.

Một đứa bé gái, bị ép hết lần này đến lần khác, tâm nàng cũng lạnh dần, ngày càng ghê tởm và chán ghét Lâm Thương Lan, kẻ đã để chính tay nàng giết đi sự ngây thơ thiện lương của con hắn Lâm Hạo Thanh. Rồi Kỳ Vân Hòa gặp một người cá xinh đẹp và bất khuất, có lẽ ánh mắt ấy, sự cố chấp kia làm cho tim nàng lần nữa bị thức tỉnh, có thể nàng nghĩ y cũng giống mình, ở lại cũng là hang rồng hang hổ, mà trở về Thuận Đức công chúa cũng là dầu sôi nước bỏng. Như nàng, ở lại thì bị lợi dụng triệt để, bị người khác ép khô cả tinh thần và thể xác, mà chạy đi thì nơi này làm gì có chốn dung thân cho kẻ phản bộị. Còn chưa kể đến thứ thuốc giải một tháng một lần trong tay Lâm Thanh Lan.

Số phận sắp đặt, Trường Ý và Kỷ Vân Hào gặp nhau. Sau bên trong Kỷ Vân Hòa vẫn còn sự dịu dàng ôn nhu nhưng bị nàng dấu kín, đến lúc gặp Trường Ý, nhìn y sơ xác với thương thế kia mà mang theo chút đỉnh đau lòng nên ra tay trị thương. Có lẽ nhờ sự chân thành, cũng vì lạ lẫm khi một con người lại trị thương cho quái vật, nên con cá ngây thơ chưa hiểu sự đời Trường Ý đã có chút để ý nàng. Phải nói, số lần hai người gặp nhau lúc đó, lần nào cũng là Trường ý bị thương, lần nào cũng là Kỷ Vân Hòa trị thương.

Rồi đột biến phát sinh, đáng lẽ Kỷ Vân Hòa có thể thoát khỏi Ngự Yêu Cốc, nhưng Kỷ Vân Hòa lại ngu ngốc trở về để đem người cá xinh đẹp kia đi, vì trong suy nghĩ của nàng, Trường Ý thích hợp tự do tung tăng nơi biển sâu chứ không phải làm món đồ chơi của kẻ khác, ngày ngày như nàng chịu sự dày vò khôn kể. Nhân sinh thật kỳ lạ, lúc bị nhốt trong ảo cảnh, nàng chưa từng biết đó là phút giây tự do duy nhất của bản thân? Khi cả hai thoát ra, xung quanh chính là rất nhiều Ngự Yêu Sư quay quanh. Cuối cùng, cả hai trở về vị trí vốn dĩ của mình.

Nếu lúc đó, nàng không quay lại, thì có lẽ ước mơ của nàng đã trở thành hiện thực. Nhưng không, chắc có lẽ Kỷ Vân Hòa hiểu được, con cá kia ở lại sẽ có kế cục như thế nào, giống nàng ư? Giẫy dụa trong vô vọng để về với biển khơi?

Cả hai chỉ đi qua đời nhau một đoạn nhân sinh ngắn ngủi trong sáu năm xa cách, nhưng lại ghi lại những dấu ấn khó phai hơn bất cứ ai. Chính nàng đã lấy đi quá nhiều lần đầu tiên của con cá chưa hiểu sự đời kia, để rồi để lại trong tim của con cá ngốc ấy một vị trí quan trọng. Con cá Trường Ý bề ngoài lạnh lùng nghiêm nghị nhưng y không hiểu gì, nàng chỉ cần lừa một chút là tin ngay, còn tin tưởng chuyện xoa xoa đầu là có thể chữa lành vết thương dù nghi ngờ cách chữa trị này thật chậm chạp. Trường Ý đáng yêu đến nỗi làm tôi bật cười mỗi khi gặp y.

Tôi chưa từng gặp bạn nữ chính nào như Kỷ Vân Hòa, vì nàng quá mạnh mẽ, chấp nhận làm kẻ ác để giúp Trường Ý thoát khốn. Ai có thể bình tĩnh làm được điều đó? Chắc chỉ có nàng, một giây còn đâm người ta đẩy xuống vách núi, một giây khác dùng thân mình chắn mọi binh lính có ý định bắt người cá. Hình ảnh vẫn đọng lại trong ký ức tôi khó mà phai nhạt, tấm lưng yếu đuối kia cũng như bao nữ tử khác, thế mà có thể chống đỡ một phương trời cho một người, dùng tất cả sinh mạng, lý trí để thủ hộ thứ ở sau lưng mình. Ý chí sắt đá làm tim tôi tan chảy, lòng đau nhứt khôn tả, tôi chỉ mong Trường Ý nhanh chóng trưởng thành để chạy đến ôm bề vai tưởng như mạnh mẽ ấy vào lòng, bảo vệ, che chở nàng hơn bao giờ hết.

Đây là nữ chính khiến tôi bội phục nhất, nàng có thể dùng hơi thở ít ỏi kia để chắn hết mọi thứ có thể gây thương tổn đến người ấy. Dù biết sẽ bị hiểu lầm, vẫn chấp nhận làm.

Sau này nàng còn sợ hãi, bởi vì sợ Trường Ý trách nàng không cho y lựa chọn, để y biến thành kẻ chỉ có thù hận trong tim, một con cá ngốc nghếch chân thành ngày xưa cũng đã chết, chỉ để lại con người luôn mang theo gánh nặng trên vai. Nếu nàng không làm vậy, chắc chắn sẽ không gây tổn thương cho y. Nhưng nếu nàng không làm vậy, thì đợi chờ phía trước của Trường Ý là gì? thật không thể tưởng tượng được, vì sau đó nàng đã bị hành hạ trong ngục giam triều đình sáu năm, bị lăn qua lộn lại đến thịt còn không có vài miếng.

Trường Ý chỉ là một con cá, không quá hiểu tình cảm con người, vì nẩy sinh lòng tốt cứu công chúa lại bị công chúa bắt lại, đưa đến Ngự Yêu Cốc chịu hành hạ. Rất lâu về sau, Trường Ý còn nói, quyết định may mắn và chính xác nhất của nàng công chúa ác độc này chính là gửi y đến đó, nơi có Kỷ Vân Hòa. Mà y có nghĩ, nếu không bị bắt, y sẽ sống một cuộc đời vô ưu vô lo, hạnh phúc dưới biển sâu không? Nhưng Trường Ý trân trọng Kỷ Vân Hòa, thích nàng, nên y không hối hận, chỉ nghĩ đến người con gái hy sinh quá nhiều cho mình mà đau lòng.

Trường Ý vì nàng mà mở miệng nói chuyện, vì nàng chấp nhận bị tách đuôi thành chân, chấp nhận gánh một đòn thay nàng, chấp nhận đi Kinh Sư cũng vì sự an toàn của nàng. Dù làm gì, Trường Ý cũng đều che phía trước nàng, nói với mọi người, chỉ cần nàng an toàn. Một Trường Ý như thế, sao không thương cơ chứ? Nhưng chứng kiến người mà mình tin tưởng lại lấy kiếm đâm mình, nàng ấy nói chỉ lợi dụng mình, nàng ấy còn nói những gì đã trải qua đều là hư tình giả ý mà thôi. Hận sao? Hận đến nỗi bất chấp mọi thứ quyết tâm giành thế lực để quay về trả thù nàng. Nhưng lúc bắt được, dù lời lẽ và ánh mắt đều mang chữ “hận” nhưng hành động lại quan tâm che chở kia, lại có tí ngọt ngào.

Càng đọc, càng hiểu đôi nhân vật, càng khâm phục tác giả khi khắc họa ra hình tượng như vậy, cả hai xa nhau thì nhiều cạnh nhau lại ít đến đáng thương, lúc cạnh nhau toàn nữ chính dụ dỗ trai nhà lành nên đọc đôi khi quên đi sóng gió đang chực chờ bên cạnh. Cả hai tìm đường sống trong chỗ chết quá nhiều lần, để họ có thể trân trọng nhau hơn bao giờ hết. Trường Ý còn nói, chỉ cần nàng nói một câu, y sẽ nguyện một lần nữa tin tưởng nàng. Sẽ không hận nàng nữa, bất cứ giá nào, cũng không cho nàng chết.

“Nếu nàng có bản lĩnh, giết ta lần nữa, ta sẽ để nàng đi.” – Bá đạo, chuyên chế, nhưng đau đó là thứ tình yêu lớn đến nỗi không thể thốt nên lời.

Các nhân vật khác đều xây dựng rõ ràng, một Lâm Thương Lan ác độc hại con nuôi ép con ruột lại mang trong mình chí lớn của thiên hạ, một Lâm Hạo Thiên lạnh lùng âm hiểm nhưng đến giây phút cuối cùng lại là kẻ ra tay cứu giúp hai nhân vật chính, một Khổng Minh hòa thượng ghét ác như thù bị Lạc Cẩm Tang ngây thơ theo đuổi khắp cả vùng trời. Một Tuyêt Tam Nguyệt mạnh mẽ đem lòng yêu quái vật nhưng rồi cuộc tình tàn úa, một quốc sư mạnh mẽ giấu trong tim nỗi đau với sư phụ mình. Họ, có kẻ hạnh phúc, có người đau khổ. Nhưng cuộc đời mà, không ai có thể nói trước được điều gì, nhưng tôi học được một điều, bạn có thể lựa chọn, có thể sai lầm, nhưng hãy biết nhìn về phía sau, trân trọng những người nên trân trọng, để khi họ mất đi thì hối tiếc, lúc ấy còn gì trong tay nữa?

Tôi còn muốn nói nhiều điều về truyện này lắm, tôi muốn kể sự nhứt nhối trong quả tim khi theo dõi từng chương của truyện, tôi muốn mọi người biết truyện hay như thế nào, nhưng không thể. Hãy đón đọc nó thử, bạn sẽ phát hiện ra điều mà bạn muốn biết đấy!


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *