T3. Th11 19th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Ngôn tình NẾU TÌNH YÊU TRỞ THÀNH NIỀM ĐAU

9 min read
Mang trong mình khả năng có thể nhìn thấy ma, mục tiêu đơn thuần của Thẩm Linh Tố là giúp những hồn ma ấy sớm siêu thoát. Thế nhưng không ngờ vì khả năng ấy mà cô lại bị chính người mình đem lòng thương mến lợi dụng.

Tác giả: Mị Bảo

Thể loại: Linh dị thần quái, hiện đại ngôn tình, HE.

TỰA TRUYỆN:

Mang trong mình khả năng có thể nhìn thấy ma, mục tiêu đơn thuần của Thẩm Linh Tố là giúp những hồn ma ấy sớm siêu thoát. Thế nhưng không ngờ vì khả năng ấy mà cô lại bị chính người mình đem lòng thương mến lợi dụng.

Một cái chết bí ẩn, một hồn ma không thể siêu thoát, một tình yêu chưa kịp đơm hoa đã bị âm mưu và dục vọng phá hủy.

Tình yêu – hai chữ chưa bao giờ thôi là nguồn cảm hứng của bao người, sẽ không bao giờ giữ nguyên vẹn được giá trị nếu bị âm mưu và dục vọng nhuốm bẩn. Lúc đó, tình yêu sẽ không còn là hạnh phúc, mà chỉ còn là niềm đau, rơi rớt lại trong con tim của người phụ bạc.

CẢM NHẬN;

“Nếu tình yêu trở thành niềm đau”, một cái tên bìa đem lại những trí tưởng tượng không tưởng cho những độc giả ngôn tình. Đây sẽ là một câu chuyện bi thương chăng? Bởi vì khi tình yêu trở thành nỗi đau, đó chính là điều khiến người khác đau buồn nhất. Nhưng không hoàn toàn như vậy, đây chỉ là câu chuyện tình yêu có rồi lại mất, mất rồi lại có thể thẳng thắng và dũng cảm đối diện với tình cảm mới mà thôi.

Câu chuyện xoay quanh cô nữ chính xinh đẹp diu dàng trầm tĩnh nhưng vẫn không mất đi dáng vẻ cứng cỏi khiến người khác thán phục – Thẩm Linh Tố. Từ nhỏ cô đã là một cô bé hiểu chuyện, vì khả năng nhìn thấy ma quỷ khiến cho cuộc sống của cô trở nên cô độc hơn bao giờ hết, thế giới của cô chỉ bao quanh bức tường của căn nhà ấm áp, bao quanh người mẹ dịu dàng với ánh mắt đông đầy yêu thương và một cô em gái lanh lợi đáng yêu bị bệnh tật quấn người. Qua lời kể của tác giả, cuộc sống của cô quả thật là một đống bộn bề mệt mỏi, nhưng có lẽ vì tinh thần mãnh mẽ của Thẩm Linh Tố mà mọi khó khăn chỉ lướt qua trên trang giấy, nhưng vẫn đủ khiến người khác xót xa.

Tôi chưa từng thích nữ nhân vật quá tốt bụng, vì cuộc đời không gì là hoàn hảo. Đúng như vậy, Mị Bảo xây dựng nhân vật không quá trừu tượng hóa, cô tốt bụng nhưng vẫn biết điểm dừng, cô lạnh nhạt nhưng vẫn có trái tim thiếu nữ trước chàng trai mình yêu, cô có sự can đảm quyết liệt nhưng ẩn bên trong là một người con gái muốn được yêu thương và có một gia đình ấm áp.

Và Bạch Khôn Nguyên đã xuất hiện, dịu dàng, đẹp trai, lúc nào cũng quan tâm đến cô khiến cô rung động. Tôi luôn tự hỏi rằng, liệu ai có thể chống đỡ được một con người như anh kia chứ? Một cô gái mới mười bảy tuổi đầu sao? Cô ngốc nghếch tin vào anh, đâm phải anh có lẽ là điều mà cô hối hận nhất, nhưng khi tình yêu chớm nỡ, mọi thứ đã có kết quả. Thế là, cô đã nhận được hậu quả nghiêm trọng khi quên đi sự lo lắng của người mẹ quá cố, quên đi sự dặn dò của đứa em gái bệnh tật. Khi yêu mà, con người chả thể phân biệt đúng sai.

Và khi nhận ra được mọi chuyện, Thẩm Linh Tố đã rời đi với trái tim in hằn vết thương lòng của mối tình đầu.

Tôi cho rằng, tựa đề của cuốn ngôn tình này không phải chỉ chỉ nhân vật chính Thẩm Linh Tố, mà bao quát cả Bạch Khôn Nguyên, Đồng Bội Hoa, Quan Lâm Lang, tất cả họ đều biến một tình yêu đẹp đẽ thơ mộng trở thành nỗi đau day dứt không ngừng.

Thật ra, Bạch Khôn Nguyên yêu Thẩm Linh Tố ư? Không phải, anh vẫn yêu cô gái ngây thơ vui vẻ hồn nhiên Quan Lâm Lang, thật lòng muốn cưới cô nhưng cuối cùng vẫn không thể, và Bạch Khôn Nguyên nhìn thấy hình bóng của người yêu trên người Thẩm Linh Tố, nên vô tình anh đã ngỡ bản thân yêu người khác. Số phận của anh cũng không mấy tốt đẹp, từ nhỏ đã được bố trao cho trách nhiệm nặng nề, nhìn người chú bay nhảy vui vẻ nên ganh tị, không được sao? Lúc đó cậu cũng chỉ là một cậu bé mà thôi. Rồi lúc dường như có thể bước ra, người cậu yêu ra đi, thế là, Bạch Khôn Nguyên trượt dài trên con đường của danh lợi.

Quan Lâm Lang, cô gái sinh ra đã hạnh phúc, có được hạnh phúc khiến quá nhiều người ganh tị, đến nỗi ông trời cũng ganh tị mà chết đi. Nhưng cuối cùng, trong ba người trong gia đình họ Bạch, cô là người hạnh phúc nhất. Vì lúc cô sống, cô được hạnh phúc, khi cô chết, cô quên đi mọi thứ. Đây là bất hạnh hay may mắn đây? Còn những người ở lại, ai cũng luôn nhớ về cô, đau thương cho cái chết của cô…

Còn Đồng Bội Hoa, xinh đẹp, lộng lẫy, cô như một cô gái sinh ra để giành chiến thắng, nếu không phải yêu người không đáng, thì có lẽ cô gái này sẽ hạnh phúc. Nhưng cuộc đời có mấy chữ nếu để được sữa đổi, cô gái này đã yêu, đã ghen tị, rồi vì trái tim bị nhiễm đầy những ganh ghét ấy mà giết người, tội lỗi gây nên một lần sẽ có những lần tội lỗi khác để che lấp đi tội lỗi của quá khứ. Rồi đến cuối cùng, cô không chịu khai ra rồi để đứa con của mình chết, tôi chỉ có thể thở dài. Đồng Bội Hoa là một người vợ tốt, nhưng không hề là một người mẹ tốt.

Ác giả ác báo, gieo nhân nào gặt quả nấy, rồi mọi chuyện cũng phải sáng tỏ.

Tình yêu giữa Thẩm Linh Tố và Tiêu Phong diễn tả quá ít cho toàn bộ câu chuyện dài gần bốn trăm trang giấy, sau mối tình đầu không thuận lợi nữ chính mới gặp nam chính. Nó khá nhạt nếu xét trên tình đàu của Thẩm Linh Tố, tình đầu của cô mãnh liệt như lửa nóng thì tình cảm sau lại êm đềm như một làn nước suối trên thảo nguyên, tuy bình lặng nhưng chính cái bình lặng từ từ thắm vào sâu dưới lòng đất khô cằn ấy đã khiến cô rung động? Tôi nghĩ rằng, gặp đúng lúc đúng người mới là quan trọng.

Tiêu Phong đến với thân phận anh họ của Thẩm Linh Tố, anh theo dõi cô rất lâu rồi, nhìn cô mạnh mẽ, nhìn cô yếu đuối vượt qua mọi trở ngại như đêm mưa anh nhìn cô lao thẳng vào màng mưa dầy không chút do dự kia, có thể anh đã động lòng rồi. Lúc xuất hiện chỉ vài dòng nhưng vẫn để lại ấn tượng khó quên: anh bí ẩn, dịu dàng và nụ cười chân thật đến nao lòng. Rồi sau này mới dần phát hiện ra sự bá đạo, âm hiểm qua lời tâm sự của Thẩm Linh Tố. Vậy mà, tôi lại rất thích Tiêu Phong như thế, anh có điều gì đó rất dứt khoát trong tình cảm, điều đó sẽ khiến người con gái anh yêu yên tâm, anh hiểu lòng người sẽ làm người con gái từng bị tổn thương như Thẩm Linh Tố cảm thấy xoa dịu, dường như anh có thể bao dung mọi thứ về cô.

Tôi thích câu chuyện này, ngoài ra giọng văn cũng rất thu hút, thật sự là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc đấy. Nó đang dậy chúng ta rằng, dù khó khăn phía trước ra sao cũng nên bước ra vùng an toàn để theo đuổi những gì bản thân cho là đúng, và dù có thất bại, có bị lừa dối ra sao thì biết đâu tương lai sẽ khác. Ẩn trong những đám mây u ám kia là những ánh sao sáng rọi, chỉ chờ một ngày soi sáng cả bầu trời. Đừng vì cánh cửa thứ nhất đóng lại mà tuyệt vọng, đang có cánh cửa thứ hai đang đợi bạn mở ra và khám phá đấy!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.