T7. Th8 17th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Ngôn tình KHOM LƯNG

11 min read
Mối thù hai nhà là món nợ máu, mà người trong tộc lại gã con gái cho con trai họ ý đồ dùng mỹ nhân kế để cứu giúp mối quan hệ này...

Tác giả: Bồng Lai Khách.

Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Xuyên không, Trọng sinh, He.

Nhân vật chính: Ngụy Thiệu & Tiểu Kiều.

Số chương: 63 chương + 7 phiên ngoại.

Tình trạng: Hoàn.

Giá bìa; Chưa phát hành

Nguồn đọc: https://webtruyen.com/khom-lung/

Mở đầu bộ truyện là cảnh chiến quốc, đó là kiếp trước của nữ chính Tiểu Kiều. Bắt đầu câu chuyện không khiến tôi say mê, nhất là lời văn có phần khó hiểu, tác giả dùng khá nhiều từ thời Đông Hán khiến cho lúc bắt đầu khó tập trung được.


Nhưng nếu kiên nhẫn đọc, bạn sẽ nhận ra cái hay của câu chuyện. Tin tôi, quả thật là một ánh văn khá xuất sắc, đủ để bạn trầm mê vào như đang thưởng thức vị cà phê vậy, đắng có nhưng sau đó là vị ngọt và dần dần đắm chìm.


Tiểu Kiều – cô tiểu thư nhà họ Kiều, kiếp trước cô xuyên không về thời cổ đại, gả cho Lưu Diễm, đến cuối cùng quân Lưu Diễm bị thất thế, Lưu Diễm vung kiếm giết hết hậu cung, và đương nhiên không tha cho Tiểu Kiều, Lưu Diễm đã chém thẳng vào tim nàng, khiến nàng bị ám ảnh đến gần cuối truyện. Sau khi trọng sinh, Tiểu Kiều không muốn tỷ tỷ của bản thân phải gả đến Ngụy phủ, chịu đủ đắng cay để rồi chết trong cô độc, nên nàng dụ dỗ tỷ ấy bỏ trốn theo Bỉ Trệ. Kiếp trước Tiểu Kiều đã thấy sự lợi hại của Bỉ Trị, và cả tình cảm của Bỉ Trệ dành cho tỷ tỷ mình, nên nàng yên tâm giao phó lại.


Cứ tưởng sau khi Đại Kiều – tỷ tỷ Tiểu kiều bỏ trốn, mọi người sẽ anh dũng tìm cơ hội khác chiến đấu với kẻ thù, nhưng vì sự nhu nhượt của bản thân, cuối cùng bất ngờ hôn nhân mà kiếp trước không liên quan đến mình lại ập đến, Tiểu kiều không thể làm gì đành lên kiệu hoa tiến tới Ngụy gia.


Phải nói, tác giả khá thành công khi xây dựng nhân vật Tiểu Kiều – thông minh, dịu dàng, nhưng cũng sẽ có sai lầm, có nghi kị, có sợ hãi, không bàn tay vàng khiến người ta phản cảm, Tiểu Kiều cũng chỉ là một cô gái mềm yếu, nàng sẽ sợ khi gặp kẻ xém tí là vũ nhục mình, sẽ lo lắng an nguy người nhà, sẽ bất lực khi không thể thay đổi thế cục, sẽ vui vì một chút thành công. Nhân vật rất chân thật, khó khiến bất cứ ai đọc vào ghét được.


Nói nàng thông minh vì Tiểu Kiều biết lúc nào nên cúi đầu với sự bá đạo lạnh lùng của Ngụy Thiệu, biết dùng sự xinh đẹp của bản thân để không bị thua thiệt trước phu quân của chính nàng, đương nhiên nàng sẽ giữ cấp bậc lễ nghĩa chu toàn với những kẻ mê muội nàng. Cách Tiểu Kiều tự giải hàm oan cho mình, cách Tiểu Kiều ứng xử với mọi sự việc xuất hiện xung quanh thật khiến người khác khó bề sâm soi. Đó chính là yếu tố giúp cho con người mang đầy lòng thù hận như Ngụy Thiệu mới có thể buông bỏ.


Đọc thật sự nhiều lúc đau lòng, không phải kiểu điên cuồng, mà là đau day dứt, nó cứ nhói lên lúc vừa chỉ ăn mật ngọt một chút, nên cảm giác ấy thât khiến người ta khó tiếp thu. Chỉ mới âu yếm nhau trên giường, thì Ngụy Thiệu đã hiểu lầm Tiểu Kiều, lúc ấy nàng mới nhận ra, bản thân đang đứng ở vị trí nào và mơ mộng điều phi lí không thể có. Tiểu Kiều quay lại là người mà mới đầu Ngụy Thiệu gặp, khuôn mặt cười điềm nhiên, cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, nhưng lại có gì đó quá xa cách. Trong truyện hiểu lầm nảy sinh khá nhiều, được tác giả giải quyết khá hợp lý, rất thực.


Ngụy Thiệu – cao lớn, anh dũng, nóng tính, thiện chiến, mạnh mẽ, chàng như một con hổ trên thảo nguyên, đi ngang dẹp bắc khó ai bì nổi, quả thật là hình tượng quân vương đỉnh đỉn đại danh, khiến người khác kính phục. Nhưng nhà họ Ngụy từ xưa đã có mối thù không đội trời chung với nhà họ Kiều, nên Ngụy Thiệu rất hận Kiều gia, thề dùng cả mạng nhà họ Kiều để tế vong hồn tổ tiên. Lúc đầu cưới là vì tổ mẫu ra lệnh, trong nhà Ngụy Thiệu tôn trọng tổ mẫu nhất nên đành chấp nhận, một phần nhỏ là vì vùng đất của nhà họ Kiều.


Khi mới cưới, Ngụy Thiệu rất lạnh lùng, dường như chả hề quan tâm đến Tiểu Kiều, sau này dần dần bị thu hút và không thể rời xa. Mà chi tiết giúp cả hai có một bước ngoạt lớn là nhờ Chu thị – mẫu thân của Ngụy Thiệu, bị lợi dụng làm chuyện hồ đồ, khiến con trai bị trúng xuân dược.


Lúc đầu, nam chính thật sự bị miêu tả không ổn tí nào, nhưng về sau, khi tác giả bóc trần rất nhiều chi tiết xung quanh nhân vật Ngụy Thiệu, thì ra y chỉ là một cậu bé đáng thương, y chứng kiến phụ thân và tổ phụ chết, nỗi hận mấ người thân ai có thể dứt? Một cậu bé lại phải trải qua cuộc sống ngày ngày đi với hận thù, lớn lên khi cưới thê tử lại là con gái kẻ thù, chắc rằng Ngụy Thiệu chỉ hận không để cho nàng dâu kia được sống yên ổn, chi tiết không vào động phòng cùng ngay ngày hôm sau hôn lễ liền đưa cô dâu đi thể hiện khá rõ. Rồi khi bắt đầu thân thiết, chắc rằng cả Ngụy Thiệu cũng không hề tin bản thân sẽ say mê người nhà của kẻ thù đến nhường nào. Nhưng lúc nhận ra đã quá muộn, y không bao giờ thôi nghĩ về Tiểu Kiều, y chấp nhận buông bỏ một ít mối thù trong tim, sẽ đối xử tốt với nàng khi trên giường, xuống giường sẽ lạnh nhạt với nàng, còn Kiều gia, đương nhiên phải diệt.


Sau nữa, khi Tiểu Kiều phát hiện Ngụy Thiệu dấu thư của mình gửi về cho Đại tỷ, Tiểu Kiều đã tức giận như thế nào, dường như có lúc nàng còn bỏ đi. Ngụy Thiệu đã làm gì? Y đắn đo rất nhiều với mối thù trong tim, cuối cùng với trái tim chơi vơi kia, trong làn mưa lớn và tiếng sấm vang trời, Ngụy Thiệu dùng ngựa chạy một mạch đến chỗ Tiểu Kiều, đau đớn mà nói rằng, nếu nàng nguyện thích y như y thích nàng, thì đổi lại, y sẽ không đụng vào kiều gia, nhưng nếu kiều gia có tâm phản, lúc đó đừng trách tình xưa. Tuy là nói như vậy, nhưng tim của Ngụy Thiều vẫn chất chứa quá nhiều sự dằn vặt, y đã phải đến từ đường quỳ bên linh cửu của liệt tổ liệt tông, đêm đó còn đứng bên cửa sổ một mình mà nhìn ra ngoài, bóng lưng ấy thật làm người khác đau lòng.


Tôi cảm động với từng chi tiết, cách tác giả làm tan chảy dần dần mối thù đã kết băng trong lòng Ngụy Thiệu. Tôi khó có thể phản cảm khi Ngụy Thiệu thật sự buông xuôi hận thù, tôi cảm thấy thật tốt, thật tuyệt. Ngụy Thiệu là nam nhân vừa có tình có nghĩa hiếu thảo lại có tinh thần trách nhiệm của một nam nhân thời loạn lạc, chỉ có thể cảm thán bái phục.


Nhất là cảnh kiều gia lần thứ hai phản bội, thật không thể diễn tả nỗi sự đau lòng này từ đâu ra nhưng đã xuất hiện. May mắn, Tiểu Kiều là nữ nhân vật vừa hiểu chuyện vừa dịu dàng nhất, nàng hiểu mối thù kia sâu đậm như thế nào, nên nàng nguyện dùng lời nói của mình dịu dàng phân trần cho bản thân, nói ra tâm sự lo lắng cũng như tình yêu của nàng cho Ngụy Thiệu, nàng nguyện chờ Ngụy Thiệu buông bỏ, dùng cả đời.


Có một lúc, chính Ngụy Thiệu còn cảm thấy kế Mỹ nhân này vốn vô hại với mình nhưng cuối cùng vẫn khó thoát được, biết là mỹ nhân kế nhưng đã trúng, khó bỏ lại lưu luyến, quả là một độc dược mà.


Cuối truyện, cả hai có 2 người con, một công chúa một thái tử, cả hai đều đáng yêu vô cùng.


Ngoài ra, còn có cặp Đại Kiều và Bỉ Trệ, dù không đề cặp nhiều nhưng tôi rất thích nam nhân tên Bỉ Trệ, nếu tác giả miêu tả kỹ hơn, có lẽ Bỉ Trệ còn nổi bật hơn nữa. Dù là gã chăn coi ngựa nghèo hèn, nhưng vẫn dùng đôi chân mình đạp qua rất nhiều thi thể, tự bản thân lấy thành công cho mình, bên cạnh là thê tử và nhi tử, kiếp này, Bỉ Trệ đã tìm được hạnh phúc.


Nói đến kiếp trước, sau khi Đại Kiểu chết trong tẩm cung của Ngụy Thiệu, Bỉ Trệ đã nhiều lần gay hấn với quân Ngụy Thiệu, đến cuối Ngụy Thiệu chết trên tay Bỉ Trệ.


Phải nói lại một lần nữa, hơi dài xíu, từ ngữ khó nhai, nhưng chắc chăn bạn sẽ khó rời mắt đấy. hãy thưởng thức bộ truyện này và cho tôi biết cảm nhận nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.