T3. Th12 10th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Đam mỹ NGANG TÀNG (TÁT DÃ)

13 min read
Câu chuyện chân thật đến nỗi tôi phải bật khóc. NGANG TÀNG (TÁT DÃ) là truyện mà tôi rất tâm đắc, tình tiết đôi khi rất bình dị nhưng vẫn làm người đọc rung động. Tôi khâm phục tác giả và cảm ơn tác giả đã cho ra một bộ truyện hay và chất lượng như NGANG TÀNG (TÁT DÃ). Tin tôi, rất đáng xem, bạn sẽ không hối hận đâu.

Tên gốc: 撒野

Tác giả: Vu Triết.

Thể loại: Hiện đại, vườn trường, hổ công, He.

Độ dài:  145 chương + PN

Tình trạng: Hoàn thành

Nhân vật: Cố Phi x Tưởng Thừa

Nguồn đọc: https://truyenfull.vn/ngang-tang-tat-da/

GIỚI THIỆU:

Bắt đầu câu chuyện khi hai nhân vật chính năm 17 tuổi, cả hai đều ưa nhìn lại có đầu óc, giỏi âm nhạc lẫn thể thao + tài lẻ vô số, nhưng có lẽ cũng vì sở hữu quá nhiều ưu điểm nên hoàn cảnh của hai cậu cũng thảm mỗi người một cách khác nhau..

Một bạn là đứa con trái ý với cả nhà suốt mười mấy năm trời, cuối cùng biết được sự thật rằng mình là con nuôi, vậy là từ đó cậu trai thành thị nhà khá giả, dân top đầu trường chuyên đã phải bị đưa về một thành phố nhỏ xập xệ, làm học sinh ở một ngôi trường tầm thường, ở chung với những “người ruột thịt” ngập ngụa trong bế tắc và vòng xoáy gạo tiền.

Một bạn mới vừa 17 tuổi đầu đã là người tháo vát quán xuyến hết việc nhà, bố đã mất (trước đó ông này chuyên say xỉn, đánh đập vợ con), phải gánh vác chuyện + nuôi dưỡng một cô em gái bị tổn thương tinh thần, đèo bòng nốt một bà mẹ tính cách thất thường muốn níu kéo tuổi thanh xuân, không lo làm việc, chỉ lo hẹn hò hết trai này đến trai khác. 

Oan gia ngõ hẹp, hai bạn với xuất phát điểm là hai thái cực, nhưng nhờ duyên số tréo ngoe nên dần dần cuốn vào nhau.

Câu chuyện của chúng ta bắt đầu như thế…..

CẢM NHẬN

Khép lại câu chuyện mang tên Tưởng Thừa và Cố Phi, tôi thật sự không nỡ, bởi vì quá nhiều cảm xúc vẫn còn ẩn hiện nơi đáy lòng. NGANG TÀNG (TÁT DÃ) của Vũ Triết quả thật không thể dùng hai chữ “xuất sắc” để hình dung, đó dường như là câu chuyện quá đỗi đời thật, tôi thật sự kinh ngạc về nội dung của quyển truyện này.

Tường Thừa – học bá trong miệng thiên hạ: học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, bắn ná giỏi, biết hát biết đàn, quả thật là con nhà người ta trong miệng thiên hạ, bộ dáng còn rất đẹp trai nữa. Nhìn bề nổi là vậy, nhưng bên trong của cậu thiếu niên là một trái tim cô đơn và bị tổn thương. Những cảm xúc của cậu nối tiếp nhau khi từ thành phố lớn về nơi miền quê nhỏ, thay đổi chỗ ở, thay đổi cuộc sống và tiếp xúc với nhiều thể loại người khác nhau, từ đó dần dần để lộ ra nhiều cảm xúc bi quan hơn.

Còn Cố Phi – lão đại của Xưởng thép, tính tình lạnh nhạt, không thèm học, thích đánh nhau, chỉ được bề ngoài đẹp trai ngời ngợi có thể đặt chung chỗ với Tưởng Thừa. Nhưng sau này, tài năng của Cố Phi dần được Tưởng Thừa phát hiện: chơi bóng rổ, chụp ảnh, viết nhạc, chơi đàn,… bao nhiêu thứ mà Cổ Phi dấu kín thế mà bị bày ra dưới mi mắt Tưởng Thừa. Và ẩn dưới bề ngoài lạnh nhạt là một trái tim vỡ vụn với nhiều gánh nặng phải gánh: mẹ già nhưng có trái tim thiếu nữ, em gái lớn lên với tinh thần không bình thường, cái chết của ba, sự đáng sợ của hiện thực…

Tưởng Thừa và Cố Phi đều cho nhau mặt mà không ai biết đến. Chỉ ở trước mặt Tưởng Thừa, Cố Phi mới bỏ đi lớp “đại ca Xưởng thép” người người sợ hãi kia, thành một con thỏ ngon miệng đợi sói tới làm thịt, sẽ bỏ đi nụ cười lạnh nhạt bất cần đời để có thể thoải mái vui vẻ, đưa ra mặt ôn nhu nhất của bản thân cho Tưởng Thừa. Mà Tưởng Thừa, trước mắt Cố Phi sẽ bớt đi gai góc, có tí lưu manh, nóng tính nhưng dễ dỗ, tính cách ngây thẳng đáng yêu và bỏ đi gánh nặng của mọi thứ. Cả hai như một liều thuốc bổ của nhau: xoa dịu cảm xúc, ấm áp, vui vẻ, kích tình, …

Cả hai gặp nhau cũng không có quá nhiều ấn tượng. Khi đó Tưởng Thừa nói là được đưa về cho cha mẹ đẻ, nói khó nghe là bị gia đình nhận nuôi đuổi đi, tất cả đồ vật của cậu đều bị mẹ cậu trả về hết. Tâm trạng lúc ấy quá tồi tệ, lại không ngờ gặp đôi mắt to trong veo của một cô gái nhỏ đang bị bắt nạt. Tưởng Thừa vì một giây đưa tay ra với cô bé mà được cô bé để ý. Rồi gọi cho anh trai cô bé, thế mà lại nhận được một câu “Xin lỗi, nhầm số.” Lần gặp thứ hai, cũng thật tình cờ, Tưởng Thừa ngất xỉu ngay trước cửa hàng của Cố Phi, nên mới tạo nên mối nhân duyên này.

Cố Phi từng nói rằng, chậm một giây hay nhanh một giây, có lẽ cả hai không thể đi được đến bước này. Có lẽ, Tưởng Thừa không phải Tưởng Thừa của bây giờ, khi đối mặt với đám lưu manh đánh không chết không ngừng, đối mặt với người nhà cực phẩm vô sỉ không biết xấu hổ, đối mặt với môi trường lạ lẫm giống như hai thế giới, đối diện với người nhà mẹ nuôi vô tình, Tưởng Thừa có thể đã gục ngã. Dù đứng lên được, thì gánh nặng mà cậu phải đi thật quá cô đơn. Còn Cố Phi, cũng không phải giáo viên Cố Phi của ngày hôm nay, vẫn sẽ vẫy vùng trong Xưởng thép, ngày ngày đối diện với người mẹ không nên thân, phải nhìn cô em gái điên điên khùng khùng không thể sống thiếu cậu, gánh trên vai chữ “Tiền” để vượt qua nhiều thứ.

Nhưng cũng vì những mất mát ấy mà hai con người này đến với nhau. Bắt đầu tuy không mấy ấn tượng tốt, nhờ vào một trận bóng rổ, một cô em gái tự kỷ mà đánh động được nhau.

Khi Tưởng Thừa mở lời, Cố Phi đã hỏi: “Cậu muốn yêu nhau? Hay muốn quen nhau?” Tôi không hiểu, cứ nghĩ chỉ là một câu nói bình thường mà thôi, nhưng sau đó, nhiều chuyện xảy ra, câu nói này lại được ném ra làm một cú hit đánh vào trái tim của Tưởng Thừa. Tôi sợ hãi, cũng thương cho một Cố Phi luôn xác định được chỗ đứng của bản thân. Nếu không phải Tưởng Thừa, lỡ đâu là một chàng trai khác, chắc rằng Cố Phi sau đó sẽ phải chịu đựng nhiều như thế nào? Mà, không có Tưởng Thừa, Cố Phi cũng sẽ chẳng rung động bởi ai được, vì Tưởng Thừa chính là thành phần kỳ lạ nhất mà Cố Phi gặp.

Thật ra, Cố Phi rất xuất sắc, nhưng vì chuyện từ nhỏ mà dần khép mình, sau khi nhận ra bản thân có thể đi khỏi nơi này, luôn mang hi vọng thoát ra, nhưng hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, như bị một cái tát thật bự giáng xuống mặt, Cố Phi chỉ có thể cắn răng che đi tài năng của mình, nhắm mắt lại mà sống, nếu Tưởng Thừa không đưa tay ra thì Cố Phi sẽ sống một cuộc sống như thế nào đây? Quá đáng sợ, quá đau lòng!

Trong truyện, tình cảm lúc bắt đầu chỉ vì rung động nhỏ, sự cô đơn trong trái tim là nhiều, tình yêu lớn lao đối với hai thanh niên này không hề có. Cố Phi cũng chỉ buông thả bản thân một tí, bị cuốn hút bởi tính cách lạc quan ngây thơ mà không kém sự sâu sắc của Tưởng Thừa, mà Tưởng Thừa vì thấy Cố Phi đẹp trai, hợp tính, tình cảm này đối với cậu chỉ là đi từng bước, không hề nghĩ đến tương lai. Giai đoạn đầu, Tưởng Thừa chính là sợ hãi bị người khác biết, sự hoang mang của cậu được thể hiện rất rõ.

Cả hai bên nhau, dần dần hiểu nhau hơn, giữa những tình cảm ngọt ngào sâu răng vẫn không kém phần hài hước là những cảm xúc bi thương. Họ đều là những chàng trai còn rất trẻ, con đường họ chọn để đi quá nhiều, chỉ cần một lựa chọn sai lầm là có thể mất nhau. Họ biết gánh nặng và mục tiêu của nhau, càng như thế càng hiểu thế giới cả hai là hai đường thẳng song song, vẫn cố gắng ngốc nghếch quên đi, chỉ cố gắng nghĩ đến hiện tại, đi bước nào hay bước đó. Dù một người chọn ở quê nhà, một kẻ lên thành phố học, họ vẫn liên lạc với nhau. Mà như thế, Cố Phi càng cố gắng vùng vẫy một lần nữa, bởi vì Cố Phi sợ hãi một ngày nào đó bản thân có chạy cũng không thể đuổi kịp Tưởng Thừa, rồi lúc đó, Tưởng Thừa sẽ quay đi không một lần nhìn lại cậu – một kẻ chôn chân nơi đất lạ.

Rồi, cái gì đến cũng đã đến, quả bom nổ một cái, tang tành. Áp lực lớn làm Cố Phi không chịu đựng được, cuối cùng, nói với Tưởng Thừa “Hãy quên đi”, quên tình cảm này, quên Xưởng thép, quên tất cả đi. Cố Phi không phải chỉ buông tay với tình yêu, mà còn buông tay với chính bản thân mình. Cố Phi đã bỏ cuộc.

Càng đọc càng đau lòng, con người có nhiều loại, bước qua từng thử thách có nhau lại buông bỏ, có rồi mất còn đáng sợ hơn không có gì. Vì không có nên không hi vọng, vì không có nên không biết đau lòng…

May mắn, khúc cuối một vài nhân vật xuất hiện, từ từ đưa ra một hi vọng cho bệnh tình Cố Miểu, trị tâm bệnh cho cả Cố Phi, mới có được kết quả tốt đẹp. Cố Miểu là tiền đề cho cả hai quen nhau, là thử thách cho họ vượt qua, là nhân tố thúc đẩy những bước phát triển trong truyện, và cũng chính nhờ Cố Miểu mà cả hai mới ở bên nhau một cách chân thật nhất, khi đưa hết mọi mặt để đối phương mạnh mẽ đối mặt, âu cũng là nhân quả.

Cuối truyện, dường như tác giả cũng muốn để người cô gái này tìm được bến đỗ cho bản thân, tương lai mà, nhiều thay đổi lắm.

Kết truyện viên mãn, hạnh phúc viên mãn, họ để lại quá khứ đằng sau mà bước tiếp, Tưởng Thừa học được cách kiềm chế tính nóng của bản thân, học cách quan tâm nhau, học cách yêu nhau. Cố Phi thả xuống được ám ảnh hồi nhỏ, chấp nhận người bạn trai của mẹ, buông tay được Cố Miểu, học cách mạnh mẽ bước ra vòng tròn để nắm lấy tay của người mình yêu.

Vu Triết mạnh về hổ công, nên truyện này là hổ công nhé. Hổ công, như cách các chàng trai trân trọng nhau, vì yêu nhau nên chấp nhận tình cảnh dưới thân một người đàn ông. Bạn chỉ cần đọc cách mà Vu Triết tạo nên câu chuyện, bạn sẽ thích cảm giác tác giả này mang lại. Tình yêu mạnh mẽ, cả hai cùng sủng nhau, hiểu nhau chứ không một ai đứng dưới một ai cả.

Câu chuyện chân thật đến nỗi tôi phải bật khóc. NGANG TÀNG (TÁT DÃ) là truyện mà tôi rất tâm đắc, tình tiết đôi khi rất bình dị nhưng vẫn làm người đọc rung động. Tôi khâm phục tác giả và cảm ơn tác giả đã cho ra một bộ truyện hay và chất lượng như NGANG TÀNG (TÁT DÃ). Tin tôi, rất đáng xem, bạn sẽ không hối hận đâu.

Chúc các bạn xem truyện vui vẻ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.