T7. Th8 17th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Đam mỹ ĐẢO MỘNG TƯỞNG

8 min read
Một câu chuyện rất u ám, vì nhân vật công chính có chút thần kinh vặn vẹo nên câu chuyện sẽ không thỏa mãn như những câu chuyện đầy ngọt ngào khác nhưng vẫn có sủng. ĐẢO MỘNG TƯỞNG mang khuynh hướng u ám hơi ám ảnh, đề nghị các bạn xem xét trước khi vào xem nếu không sợ biến thái theo.

Tác giả: Bạch Chỉ

Thể loại: Đam mỹ hiện đại, niên hạ, sinh tồn, u ám, HE

Nhân vật chính: Phàm Triệt & Trần Thiên

Độ dài: 30 chương

Tình trạng: Đã hoàn thành

Nguồn đọc: https://tho97.wordpress.com/dam-my/dao-mong-tuong/

VĂN ÁN

Phàm Triệt con lai (rất) biến thái vặn vẹo xà tinh bệnh công x Trần Thiên thực tế đại thúc thụ.

Trần Thiên là tổng giám đốc thuộc lĩnh vực kinh doanh, Phàm Triệt là vệ sĩ của y.  Phàm Triệt vẫn luôn biến thái mơ tưởng rằng Trần Thiên thuộc về hắn. Nhưng bởi vì địa vị bất đồng nên hắn không dám trèo cao.

Một ngày nọ biến cố xảy ra, hai người trôi dạt lên hòn đảo hoang, bấy giờ Phàm Triệt mới bộc lộ bản chất thật của mình. Trần Thiên là người sống thực tế, tuy rằng y ghét bỏ và sợ hãi Phàm Triệt nhưng vì sống còn nên đành nhẫn nhục xuôi theo.

CẢM NHẬN:

Một câu chuyện rất u ám, vì nhân vật công chính có chút thần kinh vặn vẹo nên câu chuyện sẽ không thỏa mãn như những câu chuyện đầy ngọt ngào khác nhưng vẫn có sủng. ĐẢO MỘNG TƯỞNG mang khuynh hướng u ám hơi ám ảnh, đề nghị các bạn xem xét trước khi vào xem nếu không sợ biến thái theo.

Phàm Triệt – một tên vệ sĩ kiêm tài xế của Trần tổng, luôn mang trong lòng suy nghĩ biến thái đối với giám đốc của mình, ở nhà còn có một con búp bê y chang Trần Thiên và những dụng cụ Trần Thiên đã dùng qua để tự sướng. Dù bề ngoài lạnh lùng kiệm lời nhưng ẩn sâu trong lòng là tâm hồn biến thái vặn vẹo bất cứ lúc nào cũng có thể đè thủ trưởng của mình ra mà làm cả đêm.

Còn Trần Thiên- một giám đốc thành công, giàu có, địa vị cao, khuyết điểm duy nhất là bị liệt dương nhưng vì có tiền nên Trần Thiên dấu nhẹm được chuyện này, thuê người đẻ mướn để có người thừa kế. Trần Thiên sẽ không ngờ tên vệ sĩ mà bản thân luôn mang sắc mặt không tốt lại có lòng vặn vẹo với mình.

Có lẽ, Trần Thiên sẽ không bao giờ biết, vẫn sẽ làm một Trần tổng cao cao tại thượng, còn Phàm Triệt vì địa vị và tình yêu mà dấu nhẹm thứ tình cảm kia xuống đáy lòng, sẽ quên đi cái người đã giúp hắn năm mười sáu tuổi ở trại giáo dưỡng. Nhưng chắc rằng tình yêu của Phàm Triệt cảm động trời đất chăng? Ông trời đã cho Phàm Triệt một cơ hội, để Trần Thiên mãi mãi thuộc về một mình mình, để hắn được làm ông trời, được làm chồng của Trần Thiên.

Một vụ đắm tàu, lấy đi mạng của rất nhiều người, lấy đi cả cuộc sống của Trần Thiên, làm y – kẻ cao cao tại thượng phải cúi đầu, nép mình làm một tên nằm dưới thân một người đàn ông.

Phàm Triệt quá thông minh, lúc đầu hắn dùng sức mạnh của mình che chắn cho Trần Thiên, giúp Trần Thiên ăn, ở, đi lại thuận lợi, rồi lợi dụng điều đó bắt đầu tính kế cho Trần Thiên nguyện nằm dưới thân mình như bản thân hằng mơ ước.

Phàm Triệt quá điên, yêu đến vặn vẹo, đôi khi tôi không biết điều này có nên gọi là YÊU hay không, nhưng nếu không phải YÊU thì là gì cơ chứ? Một người đàn ông thèm khát cơ thể đàn ông, điên cuồng độc chiếm người đó, chỉ cần thấy người đó mơ một tên đàn ông khác là điên lên, vì một khoảng khắc người ta chạm lên tóc của Trần Thiên liền giết kẻ đó, chặt cánh tay từng chạm vào “Vợ” mình. Tình yêu này thật đáng sợ, ai có thể chấp nhận kia chứ? Tuy rằng, tôi đã biến thái đến độ thích nhìn tình cảm vặn vẹo của công, nhưng đúng rằng không công bằng với Trần Thiên, lúc bắt đầu Trần Thiên đã là kẻ dưới cơ, một tình yêu không công bằng cả trong suy nghĩ và hoàn cảnh.

Trần Thiên sợ Phàm Triệt, sợ sức mạnh của Phạm Triệt. Sợ Phạm Triệt bỏ rơi mình, đã phản kháng nhưng rồi bị sự thật phủ phàng vã mạnh vào mặt. Sợ thứ tình yêu vặn vẹo của Phạm Triệt, sợ Phạm Triệt không khống chế được mà đánh mình. Nỗi sợ hãi của bất cứ người thường nào nếu sống một mình trên đảo hoang.

Phạm Triệt không sợ sao? Phạm Triệt không sợ đảo hoang, không sợ dã thú, không sợ đói chết. Phạm Triệt chỉ sợ Trần Thiên rời bỏ mình.

Đến đỉnh điểm, khi tình yêu của Phạm Triệt lớn đến nỗi chấp nhận tha cho Trần Thiên một lần, chỉ cần giết hắn, Trần Thiên sẽ được tự do. Và Trần Thiên giết Phạm Triệt. Điều đó không đúng ư? Tội anh công ư? Không! Phạm Triệt ép Trần Thiên gần như điên mất rồi, Trần Thiên muốn trở về và sống như ngày xưa, còn Phạm Triệt chỉ là kẻ Trần Thiên cảm thấy ghê tởm mà thôi.

Vì lần trốn đó, hậu quả chính Trần Thiên cũng phải hối hận. Những kẻ trên thuyền bị Phạm Triệt giết chết.

Toàn bộ câu chuyện u ám đến nỗi tôi không thể cười được, tình cảm sâu nặng kia sẽ trở thành một xuyền xích vô hình, dù rằng Phạm Triệt sủng Trần Thiên đấy, nhưng lúc tinh thần không ổn định vẫn sẽ làm Trần Thiên bị thương, may mắn sau này Trần Thiên biết cách đối diện với nó.

Chương cuối cùng, lúc Trần Thiên bị bệnh, Phạm Triệt chăm lo cho y đến nỗi không màng bất cứ điều gì đã đánh động tâm của Trần Thiên một chút, và trang mới của họ sẽ được viết lại, sẽ ngọt ngào hơn chăng? Tôi không cho rằng đó là YÊU, tôi nghĩ Trần Thiên đã buông bỏ cho hi vọng mà mình ấp ủ, chết một lần rồi lại nghĩ nhiều hơn, thả lỏng hơn, đây có thể là cơ hội cho tình yêu của cả hai. Trần Thiên sẽ có được tình yêu lớn đến kinh ngạc của Phạm Triệt, mà Phạm Triệt đáng thương sẽ có một cuộc sống mà hắn mong muốn.

Câu chuyện không quá hay, thứ làm nổi bật câu chuyện chỉ là tình yêu vặn vẹo của công mà thôi, không hơn. Nhưng nếu bạn đang đợi chờ một tình yêu điên cuồng như thế thì có thể đọc thử, vì những kẻ đọc truyện lâu năm, con tim cũng không bình thường nữa. Như tôi, thích cảm giác điên cuồng mà Phạm Triệt yêu, thích cách Phạm Triệt độc chiếm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.



More Stories

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.