T3. Th11 19th, 2019

Truyenreview11111

Nơi giới thiệu và lưu giữ kho tàng truyện lớn nhất

Review: Đam mỹ BẢN TÍNH

12 min read
BẢN TÍNH là sách đam mỹ đã được xuất bản tại Việt Nam, nên xét về khía cạnh nội dung và lời văn đều được xếp vào hạng văn phong tốt, cách viết văn chắc tay ổn định. Mà bản tính, chính là tính cách bẩm sinh của con người, người ta thường bảo "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời", tên của bộ truyện dường như khái quát cách mà hai nhân vật chính bộc lộ thiên tính độc nhất của bản thân và từ từ thay đổi để hòa hợp với nhau tạo thành một bản giao hưởng êm ái hạnh phúc thay cho những tiếc nuối kiếp trước. Tưởng hay nhưng hay không tưởng đấy!

Tên khác: Trọng sinh chi bản tính

Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực

Thể loại: Trọng sinh, Hào môn thế gia, Đam mỹ, Hiện đại, ngược tâm công kiếp trước, HE.

Độ dài: 74 chương + 2 phiên ngoại

Nhân vật chính: An Thừa Trạch x Thạch Nghị

Nguồn đọc: https://truyenfull.vn/trong-sinh-chi-ban-tinh/

Nguồn mua truyện:

(TIKI) BẢN TÍNH TRỌN BỘ 2 TẬP (238.000 ₫ CÒN 142.800 ₫)

(FAHASA) BẢN TÍNH TRỌN BỘ 2 TẬP ( 238.000 ₫ CÒN 176.120 đ)

VĂN ÁN:

Combo Bản Tính (2 Tập)

An Thừa Trạch đã có một cuộc đời hoàn chỉnh. Đắng cay, dối trá, hận thù, rốt cục hắn cũng trả lại đủ, và rồi yên bình chết già trong mãn nguyện.

Ấy thế mà hắn sống lại. Sống lại vào đúng thời khắc quan trọng nhất cuộc đời của hắn. Một vết dao bẻ hướng cả cuộc đời. Vốn là một kẻ lọc lõi trải đời, sống lại An Thừa Trạch càng như cá gặp nước, thỏa sức vẫy vùng. Kiếm tiền, làm giàu, lập nghiệp chưa bao giờ dễ như vậy.

Nhưng mà hắn vẫn luôn băn khoăn: Rốt cục vì sao mình lại sống lại? Để bản thân được trải nghiệm cuộc đời một lần nữa? Để xóa đi những vết nhơ trong quá khứ bản thân?

Hay là …vì một ai đó khác?

Một đời người, chỉ động lòng có một lần, chỉ quyến luyến có một lần, chỉ cố chấp có một lần, chỉ si dại có một lần, vậy là đủ rồi.

CẢM NHẬN:

BẢN TÍNH là sách đam mỹ đã được xuất bản tại Việt Nam, nên xét về khía cạnh nội dung và lời văn đều được xếp vào hạng văn phong tốt, cách viết văn chắc tay ổn định. Mà bản tính, chính là tính cách bẩm sinh của con người, người ta thường bảo “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, tên của bộ truyện dường như khái quát cách mà hai nhân vật chính bộc lộ thiên tính độc nhất của bản thân và từ từ thay đổi để hòa hợp với nhau tạo thành một bản giao hưởng êm ái hạnh phúc thay cho những tiếc nuối kiếp trước. Tưởng hay nhưng hay không tưởng đấy!

An Thừa Trạch – một kẻ luôn đặt lợi ích của mình lên hàng đầu, cậu dễ chịu không cho người khác sắc mặt tốt, mà khi khó chịu, càng sẽ khiến người xung quanh mình cùng đau, ích kỷ, xấu xa, không thừa thủ đoạn. Nếu xét tính tốt, có lẽ là ân báo ân oán báo oán của An Thừa Trạch, ngoài ra người này chính là lão hồ ly một bụng xấu xa.

Trước năm 11 tuổi, An Thừa Trạch trải qua cuộc sống khó khăn, luôn mặc cảm và tự ti dù thành tích học tập rất tốt. Nhưng vì một lần phản kháng do bị Thạch Nghị cầm dao đi khoe, lỡ tay mà đâm một vết dài lên mặt Thạch Nghị, nên phải bán nhà trốn khỏi quê hương lên thành phố lạ lẫm, sau này được ông nội An đón về nhà. Cứ ngỡ cuộc sống sẽ ấm no hạnh phúc, nhưng một đứa bé mười một tuổi ngây thơ không trải sự đời thì làm sao biết sự đáng sợ trong gia tộc, rời khỏi vòng tay mẹ, cậu lao vào hơi ấm gia đình bản thân tự cho rằng đúng, nhưng đau lòng thay ngoài cười bụng toàn dao gâm, anh trai và bạn gái mình yêu đẩy bản thân vào đường cùng, bị phản bội cuối cùng nhân tính và sự lương thiện của cậu bé An Thừa Trạch bị vùi lấp bởi nổi đau ma túy hành hạ, sống không bằng chết.

Thạch Nghị – cậu lão đại tiểu học, từ lúc nhìn thấy bạn An Thừa Trạch vừa xinh vừa trắng vừa sạch sẽ đã bị người ta hút hồn, nhưng cậu nhóc lão đại lại chẳng hiểu gì, chỉ biết rằng mỗi lần ăn hiếp nhóc củ cải An Thừa Trạch thì An Thừa Trạch mới liếc mắt nhìn mình một cái, nên cậu lão đại như chú công đực xum xoe quanh bạn đời, cố gắng hết sức xòe đuôi công đầy màu sắc trước ánh mắt lạnh lùng của bạn nhỏ củ cải. Rồi lúc nhận quà sinh nhật của ông bố, cậu liền đem cây đao tới khoe khoang với củ cải trắng, không ngờ lại gây ra bi kịch cho cả hai, một người phải bỏ xứ ra đi, một kẻ ở lại trong sự hoang mang hối hận và tương lai mù mịt phía trước.

Kiếp trước, An Thừa Trạch quên hoàn toàn Thạch Nghị, quên đi bao ký ức đẹp của cả hai trong quân ngũ, một lòng báo thù. Mà Thạch Nghị, hi sinh rất nhiều cho An Thừa Trạch, mà người đó lại chẳng hay biết gì.

Thạch Nghị thật sự là một người si tình đến cố chấp cuồng si, đến đáng thương cũng đáng mến nhất. Trong Thạch Nghị có tình yêu nồng cháy đối với An Thừa Trạch, hi sinh quá nhiều cho người yêu, thậm chí còn bị tàn phế hai chân, bỏ đi giấc mộng quân nhân của chính cậu. Thế mà, vẫn ngốc nghếch đợi chờ lời hứa lơ đễnh của An Thừa Trạch, chờ đến già rồi chết trong cô độc.

Khi mà An Thừa Trạch cho rằng, bản thân không có gì tiếc nuối nhắm mắt xua tay, ông trời lại cho y sống lại. Tại sao? An Thừa Trạch không hiểu, nhưng khoảng khắc mở mắt, nhìn thấy bi kịch sắp phát sinh sắp tới cậu nhóc Thạch Nghị với khuôn mặt trẻ con cầm chặt cây dao đưa trước mặt mình, chứ không phải là một Thạch Nghị trầm mặc ít lời trong trí nhớ đã dần vơi hết kia…

Đã nói, An Thừa Trạch không phải người tốt lành gì, một lão hồ ly trải qua bao sóng gió, đi từ dưới lên, thì chân y đạp qua không biết bao kẻ đáng thương. Chỉ một khắc tự hỏi, An Thừa Trạch đã quyết tâm lợi dụng cậu nhóc Thạch Nghị chỉ mới tiểu học, dù trong lòng An Thừa Trạch biết, bản thân nợ Thạch Nghị. Thế thì sao? Nợ là nợ, sẽ trả nhưng không có nghĩa là không lợi dụng, đối với kẻ ích kỷ như An Thừa Trạch, không có lương tâm, chỉ có lợi ích mà thôi.

Sau này, qua tiếp xúc dần dần, An Thừa Trạch nhớ lại nhiều điều trong quá khứ cũng như khám phá ra nhiều bí mật mà bản thân không biết, ngỡ ngàng phát hiện con người kia – Thạch Nghị, vốn nên mang hận đối với mình, lại âm thầm giúp đỡ như vậy, trái tim băng giá của An Thừa Trạch có chút mềm hóa. Rồi dần dần yêu cậu nhóc ngây thơ mang theo tình yêu trong sáng sạch sẽ nhất kia, trân trọng tình cảm này.

Không hiểu sao, tôi rất thích những bạn thụ tâm cơ như An Thừa Trạch. Bởi đằng sau sự đáng sợ ấy là một quá khứ đau lòng, điều đó làm trái tim con người trở nên lạnh giá hơn bao giờ hết. Cảm giác hòa tan trái tim ấy làm tôi sung sướng và hạnh phúc, tôi lặng nhìn Thạch Nghị lặng lẽ đi vào tim An Thừa Trạch, tuy trả giá bằng một đời nhưng đổi lại đời này, vì Thạch Nghị, An Thừa Trạch cũng đã dần thay đổi, học cách yêu và trân trọng tình yêu, học cách chấp nhận nhượng bộ mà trước đây không hề nghĩ đến, học cách nói xin lỗi chân thành chỉ để người yêu được an lòng…

Rất nhiều bạn đều bảo An Thừa Trạch quá ích kỷ, quá không xứng với tình yêu của Thạch Nghị, nhưng trong tình yêu, có xứng và không xứng sao? Chỉ có cố gắng và thay đổi để hoàn thiện nhau, mài dần thành những dấu răng hợp nhau. Khi An Thừa Trạch bảo một Thạch Nghị chưa trải sự đời chưa trưởng thành không hợp với mình, tất cả chỉ vì ghen tuông. Mà khi ghen, khi tức giận, ai có thể kiểm soát được bản thân kia chứ? Dù biết đó là quá đáng, dù biết kia là tổn thương, nhưng An Thừa Trạch vẫn là An Thừa Trạch, y đang khó chịu, thì người gây ra cho y cảm giác này cũng không được thoải mái. Bản tính của con người, hơn bốn mươi năm, sao có thể dễ thay đổi. Sau này, chính An Thừa Trạch cũng thừa nhận, không những Thạch Nghị không xứng với mình, mà y cũng không xứng với Thạch Nghị, hai người tính cách quá trái ngược khó mà dung hòa.

Bạn đọc, thấy An Thừa Trạch ích kỷ, nhưng y vẫn che chở mẹ, vẫn che chở Thạch Nghị, bằng cách của mình, dù cực đoan hay không. Rồi bạn cũng sẽ dần yêu mến người này, y ác độc vì hoàn cảnh đưa đẩy, y lỡ mất Thạch Nghị đời trước vì không biết, y không đuổi tận giết tuyệt mà chỉ hại những kẻ trong cuộc. Kẻ được y che chở, bao che khuyết điểm đến độ không nói lí lẽ. Con nhím này từ khi gặp chân tâm của Thạch Nghị đã thu móng vuốt lại…

An Thừa Trạch khi xác nhận tình cảm, tiến tới và nghĩ đến tương lai, không hề do dự. Dường như hầu hết, tôi vẫn nhận thấy bạn thụ sủng bạn công nhiều hơn, sự độc chiếm của An Thừa Trạch cũng nhiều hơn, y chỉ là dấu trong lòng và dùng lời lẽ sắc bén của mình chém trái tim Thạch Nghị máu me tứ tung.

Có lẽ, thật sự, An Thừa Trạch trọng sinh về, chính là vì Thạch Nghị chăng?

Cặp vợ chồng ba mẹ của đôi chính cũng rất đáng yêu, một ông bố nghiêm khắc luôn nắm roi da quất con mình không thương tiếc và một bà mẹ yêu thương con chả nở đụng đau con mình, cả hai tổ hợp thành một gia đình hạnh phúc, cùng sinh ra sinh mệnh mới cho gia đình hai nhà.

Thật sự, tôi thích cách mà tác giả khiến cho văn phong mang đậm những hạnh phúc trong từng đắng cay trải qua trong hơn bảy mươi chương truyện, có niềm vui, có nỗi buồn, đau đau cũng mang một cảm giác xúc động kỳ lạ. Điều càng làm cho bộ truyện này hay chính là tình cảm công thụ, một anh công si tình dần cảm hóa con hồ ly cô độc trên thảo nguyên, mà kẻ ác khi yêu, có người không quan tâm thủ đoạn cũng không quan tâm người mình yêu bằng sự nghiệp, nhưng cũng có người đặt người đó ngồi vào tim mình, sủng vô cùng, mà An Thừa Trạch là vế sau. Không hiểu sao đời này, tôi vẫn cảm thấy bạn thụ sủng bạn công, tuy có chút không đúng khó hiểu, nhưng chính là vậy đấy.

Truyện hay, đáng đọc, đáng sưu tầm. Bạn còn chờ gì nữa, hãy tặng cho bản thân bộ truyện này lên giá sách tại nhà. Tin tôi, rất hay!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © All rights reserved. | Newsphere by AF themes.